Ngày đưa tin: 2008-09-01 22:13:16

Nói về Manchester United thì chẳc hẳn không ai không biết về thế hệ vàng những năm 90 thế kỉ trước của họ.
Những cầu thủ đã làm nên cú ăn ba lịch sử,những người đã chinh phục người hâm mộ bằng phong cách chơi bóng cá tính và riêng biệt, mỗi người một vẻ....
9 năm đã trôi qua kể từ cái đỉnh vinh quang ấy,thế hệ vàng đó giờ đây chỉ còn lại duy nhất 3 người: Gary Neville, Paul Scholes, Ryan Giggs. Ba con người ấy vẫn như vậy, vẫn cần cù, vẫn nhiệt huyết như 9 năm trước, chỉ có 2 thứ đã thay đổi là tuổi tác và sự cống hiến.
Như một phép toán tỉ lệ thuận, khi tuổi tác tăng lên thì sự cống hiến cũng không còn như trước...Không thể phủ nhận rằng những con người trên là một biểu tượng hào hùng cho lòng trung thành và một thời oanh liệt của "Những Con Quỷ Đỏ"....

Ryan Giggs
Đầu tiên là Ryan Giggs, người đã chính thức đi vào lịch sử M.U với tư cách là cầu thủ thi đấu nhiều trận nhất cho CLB (759 trận hơn huyền thoại Bobby Charlton đúng một trận). Những đóng góp, sự tận tuỵ và lòng trung thành của anh luôn được các fan và CLB ghi nhận một cách sâu sắc.nhưng có lẽ đã đến lúc anh phải dừng lại?!...Còn đâu những cú đi bóng kí thuật với tốc độ cao,những đường chuyền sắc sảo hay những pha sút phạt thần sầu, tuổi tác đã lấy đi gần hết của anh, giờ đây vẫn là một Ryan Giggs tận tuỵ, trung thành với những bước chạy mỏi mệt,những đường chuyền vô hồn...
Tiếp đến là Paul Scholes, người đã ghi bàn thắng quyết định đưa M.U vào trận chung kết Champions League mùa giải trước.
Là một tiền vệ với thân hình không cao lớn nhưng Scholes đã nhiều lần chinh phục được giới chuyên môn và các fan bằng những cú sút như trái phá, những tình huống kiến thiết thông minh và đặc biệt là khả năng chọn vị trí chớp thời cơ chính xác không tưởng.

Paul Scholes.
Cũng như Giggs trong Scholes không bao giờ tắt ngọn lửa nhiệt huyết cho đội bóng áo đỏ, mỗi lần ra sân là ta lại thấy Scholes thi đấu hết mình. Minh chứng trong trận chung kết Champions League mùa trước, Scholes đã chơi quyết tâm đến nỗi bị chảy máu cũng không quan trọng với anh.
Đành là vậy nhưng có lẽ phải nhìn nhận là Scholes đã không còn đủ thể lực cũng như sức dẻo dai trong từng trận đấu, nhất là một đấu trường khắc nghiệt như Premier League. Đã vơi dần những cú sút trái phá, những pha kiến thiết sắc sảo mà thay vào đó là những pha xử lý chậm chạm, nặng nề.
Người cuối cùng còn lại là đội trưởng Gary Neville. Cụm từ "đội trưởng" có lẽ giờ đây chỉ là một danh nghĩa tượng trưng vì không ai không thấy Rio Ferdinand đã làm tốt như thế nào trong vai trò đó khi Gary dưỡng thương dài hạn.
Gary đã phần nào mất đi những pha cản phá như chém đinh chặt sắt nhưng không kém phần chính xác, những lần tham gia tấn công gây không ít sóng gió cho đối phương..sự góp mặt của anh giờ có lẽ chỉ mang yếu tố tinh thần cho cả đội....

Gary Neville.
Khi những bước chân đã mỏi thì có lẽ cũng gần đến lúc những cựu binh dần lùi vào đường hầm để nhường lại sân chơi cho các thế hệ trẻ, có thể một lúc nào đó chúng ta sẽ bắt gặp họ với cương vị HLV cho đội trẻ như 20Legend hay bất kì đội bóng nào khác hoặc thậm chí là M.U.
The_Phoenix
United 1:2 Zenit: Nhìn xa hơn một trận thua - 2008-08-31
Siêu cup châu Âu 2008: Nơi khẳng định đẳng cấp! - 2008-08-29
Portsmouth 0:1 United: Thở phào! - 2008-08-26
Portsmouth - United: Không thể tụt hậu! - 2008-08-23
Vinh quang vẫy gọi - 2008-08-15
Tại sao M.U có tên Red Devils? - 2008-07-26
Hơn cả một chiến thắng... - 2008-07-26