Ngày đưa tin: 2008-07-26 01:12:03

Đã có kẻ khóc, người cười sau khi trận chung kết Champions League giữa Manchester United và Chelsea kết thúc. Điều đó khiến cho việc đánh bại Chelsea của MU không chỉ đơn thuần là một chiến thắng...
![]() |
| Kẻ thắng, người thua... |
Trận đấu đêm qua xứng đáng là một trong những trận chung kết kịch tính nhất trong lịch sử Champions League. Điều đó được thể hiện rõ nhất ở loạt đá luân lưu 11m. Trong khi người hùng trong cả mùa giải của MU là Ronaldo thực hiện không thành công lượt đá của mình, đồng thời trao vào tay đối thủ cơ hội ngàn vàng để lần đầu tiên mang về chiếc cúp danh giá, thì Terry - người đội trưởng mẫu mực của The Blues lại... trả lại cơ hội đó cho MU bằng pha sút bóng trúng cột dọc ở lượt thứ 5 - lượt sút quyết định số phận của Chelsea trong một đêm mưa gió ở Moscow. Tất nhiên, khi đó áp lực đè nặng lên vai của Anelka, đặc biệt là khi Ryan Giggs đã thực hiện thành công pha sút bóng của mình trước đó. Và tiền đạo người Pháp đã không thể hoàn thành nhiệm vụ của mình, khi đối mặt với kinh nghiệm và khả năng phán đoán tuyệt vời của Van der Sar. "Màu đỏ" trên sân Luzhniki như vỡ òa trong niềm vui chiến thắng. Họ đã cầu nguyện rất nhiều cho chức vô địch này, vì hơn ai hết, các cầu thủ MU cũng như những CĐV yêu mến đội bóng này đều tâm niệm một điều: Phải thắng để tưởng niệm những con người đã đi vào huyền thoại cách đây tròn nửa thế kỷ.
![]() |
| Sir Bobby Charlton chắc hẳn cảm thấy vô cùng hạnh phúc |
Nói như vậy không có nghĩa là phủ nhận tài năng của HLV Ferguson và các học trò, họ đã có một hiệp thi đấu thứ nhất áp đảo hoàn toàn khi vượt trội về thời gian cầm bóng so với đối phương. Không ai có thể chối cãi được rằng ở hiệp một trận đấu đó, các cầu thủ MU là những người chơi hay hơn với bàn thắng từ cú đánh đầu của Ronaldo, và rất nhiều những pha bỏ lỡ đáng tiếc. Nếu như Tevez và Carrick hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình trong những pha dứt điểm có phần trăm ăn bàn cực cao, thì có lẽ số phận của trận đấu đã được định đoạt ngay ở những phút đầu tiên. Và tất nhiên, chúng ta không thể có cơ hội được chứng kiến một trận đấu hồi hộp và kịch tính đến giây cuối cùng như vậy. Muốn có được điều đó, phải gửi lời cảm ơn đến Petr Cech. Thủ thành người CH Séc đã có những pha cứu thua rất ngoạn mục. Đó chính là một trong những yếu tố tạo nên những cung bậc cảm xúc khác nhau trong một trận cầu được chờ đợi nhất trong thời gian qua.

Những tính toán của Sir Alex trong loạt luân lưu đã đem lại hiệu quả
Abramovich đã không có cơ hội cùng các cầu thủ con cưng lên ngôi ngay trên quê hương, Avram Grant đã không có cơ hội mang về danh hiệu lần đầu tiên trong sự nghiệp dẫn dắt một đội bóng, còn các cầu thủ Chelsea đã không có cơ hội đăng quang ở đấu trường số 1 châu Âu trong lịch sử hơn 100 năm tồn tại của CLB. Tất cả những điều tiếc nuối đó đã... làm nền cho chiến thắng vĩ đại của các cầu thủ Manchester United. Sir Alex đã mang về "cú đúp" cho CLB trong mùa giải năm nay, và đây cũng là "cú đúp Champions League" mà ông có được kể từ khi dẫn dắt CLB vào năm 1986. Dấu ấn đậm nhất của Sir Alex có lẽ là việc sắp xếp Ronaldo đá penalty ở lượt thứ 3, thay vì những lượt quyết định như lượt thứ nhất hoặc thứ 5. Có lẽ ông đã có linh cảm về việc Ronaldo nhiều khả năng sẽ đá trượt nên đã để Tevez làm nhiệm vụ khơi mào còn Nani là người sút cuối cùng trong loạt 5 quả đầu tiên. Rõ ràng áp lực đối với Tevez và Nani quá nhỏ bé so với người đồng đội ở Bồ Đào Nha, nên họ rất tự tin hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình. Tính toán của ông hoàn toàn đúng, cộng với sự trợ giúp của "thần may mắn" ông đã thành công. Với chiến tích lẫy lừng này, chiến lược gia người Scotland càng khẳng định thêm tài năng thiên phú của một nhà cầm quân lão luyện vào bậc nhất hành tinh. Thật không có gì vui hơn đối với những người hâm mộ "Quỷ đỏ" khi thấy ông cười thật tươi và ôm thật chặt các học trò của mình, cùng nhau hân hoan trong niềm vui chiến thắng.

Món quà xứng đáng cho những cầu thủ thuộc thế hệ của Giggs
Đây cũng là một kết cục xứng đáng cho những thế hệ cầu thủ trung thành với đội bóng như Giggs, Scholes, Neville, Brown... và mở ra một kỷ nguyên thống trị mới cho thế hệ trẻ đang ngày đêm dốc sức vì vinh quang của "Quỷ đỏ", nhưng lớp cầu thủ mới với những khát khao chiến thắng không bao giờ ngừng nghỉ.
Những hình ảnh cuối trận đấu đã khiến những khán giả giàu tình cảm không khỏi rơm rớm nước mắt. Khóc vì cảm thông với nỗi thất bại cay đắng của Terry và các đồng đội, khóc vì mừng cho MU đã lên bục vinh quang, nơi mà họ đã phải mất rất nhiều công sức và tính toán trong mùa giải này mới có được. Các cầu thủ MU cũng tỏ ra rất fairplay khi họ xếp thành hai hàng dài để vỗ tay an ủi các đồng nghiệp bên phía Chelsea. Những cái bắt tay, những chiếc vỗ vai, thậm chí là cả những cái ôm thắm thiết của các cầu thủ hai bên đã khiến "đêm Moscow" trở nên cực kỳ hoàn hảo. Terry chắc chắn sẽ còn phải nhớ đến khoảnh khắc quyết định của anh rất nhiều, đi cùng với nó sẽ là sự nuối tiếc và ân hận. Nhưng bù lại, trung vệ người Anh lại có được những tình cảm rất chân thành của các đồng đội trong màu áo Chelsea, hay trong ĐT Anh như Gary Neville và Paul Scholes (những người đã ôm và an ủi Terry sau trận đấu). Bóng đá là thế, trong trận đấu là đối thủ không đội trời chung, nhưng sau khi trận đấu đã kết thúc, mọi người lại chan hòa với nhau. Cùng nhau chúc mừng kẻ thắng, an ủi người thua. Những hành động mang đầy tính nhân văn mà trong cuộc sống không thể thiếu.
![]() |
| Rõ ràng MU xứng đáng vô địch ở mùa giải năm nay |