Ngày đưa tin: 2009-05-31 13:06:00

Vậy là đã không có ngôi sao thứ 9 mang tên Manchester United... đêm qua thành Rome cổ kính đã đón chào một võ sĩ giác đấu khác lên ngôi vô địch: Barcelona!... chúc mừng Barca, những người chiến thắng xứng đáng!... và buồn cùng bầy quỷ tôi yêu trong một đêm trắng khắc khoải....
Trước trận đấu, một dự cảm cho tôi là Barca sẽ không đá tấn công như thường lệ, và quả đúng vậy... .M.U vào trận mà không khoác trên mình chiếc áo đấu màu đỏ đầy ma lực và khí thế... và màu áo trắng rõ ràng ko đủ tính khiêu khích đàn bò tót xứ catalunia xông lên... một Barca trầm tĩnh và chịu đựng hiếm có, và sự trầm tĩnh đó của họ chính là điều đáng sợ...

Đúng như tôi nghĩ, M.U tràn lên tấn công trong vòng 10' đầu nhằm đánh phủ đầu, bởi Barca luôn mong manh vào những phút đầu nhập cuộc... nhưng hôm nay, M.U nhập cuộc với sự hưng phấn hơi quá, và điều đó thật sự nguy hiểm... khi Barca vượt qua được những phút đầu làm nóng với mành lưới nguyên vẹn, họ sẽ là đối thủ khó chơi vô cùng... bàn thắng của Eto'o là một gáo nước lạnh vào những cái đầu đang rực lửa của các cầu thủ M.U... họ gần như "phải cảm", trở nên run rẩy và nặng nề.... Rooney mất hút dù đc đảo sang cả 2 cánh, Giggs hụt hơi nơi tuyến giữa khi phải đuổi theo những pha đi bóng của Iniesta, Messi trong khi Anderson còn quá non nớt và nếu để anh tranh chấp với những bậc thầy kỹ thuật của Barca có lẽ sẽ là hiểm họa với những thẻ phạt trực chờ....
Park jisung - cầu thủ Châu Á đầu tiên đc đá chính ở một trận chung kết Champions League, mang theo hi vọng và niềm tự hào của cả châu lục lớn nhất thế giới, của hơn 4 tỉ người... và có lẽ chính niềm hi vọng lớn lao đó đã tạo thành áp lực nặng nề đè nặng lên vai anh, khiến cho những bước chạy của anh như trên đôi chân đeo chì... Ronaldo với khao khát thể hiện khả năng của mình đã liên tục tung ra những cú sút sấm sét, và khi những cú sút đó không thành bàn thì đó là một cú sốc cho tâm lý thi đấu của những cầu thủ mang tính cách như Ronaldo....Vidic thì lóng ngóng như một chàng thợ học việc trước sự ranh mãnh và kỹ thuật của bộ ba Eto'o - Henry - Messi....

Những điểm nhấn của M.U lại là Oshea và Carrick, những con người luôn đóng trọn vai diễn của mình và thi đấu khá thầm lặng....Còn Barca, họ đã bay cao với một tập thể bị coi là chắp vá....những Puyol, Yaya Toure, Sylvinho, Sergio Busquet - những con người hoặc phải thi đấu ở những vị trí không phải sở trường hoặc là những sự thay thế bất đắc dĩ lại đá hay trên mức tưởng tượng của chính họ....Còn Pique, người một thời mài quần trên ghế dự bị của M.U cũng thi đấu như một thủ lĩnh nơi hàng thủ Barca, dù anh mới ở độ tuổi đôi mươi... và có lẽ chính sự thiếu vắng của Dani Alves và Eric Abidal lại là điềm may của Barca....
M.U vẫn đá như mê ngủ dù Sir Alex có bao nhiêu sự thay đổi, còn các diễn viên đến từ Tây Ban Nha vẫn nhảy múa trên sân khấu Olympico.... và hệ lụy tất yếu đã đến khi Messi - một cầu thủ có vấn đề với tuyến Yên nên không cao quá 1m70 đã ghi bàn bằng một pha nghiêng người đánh đầu trong lúc Rio Ferdinand và Vidic - 2 cầu thủ cao hơn 1m90 vẫn đứng chôn chân trên mặt đất....tất cả đã kết thúc, sân khâu đã hạ màn và khán giả tung hô kép chính - Barca, còn các diễn viên phụ đến từ xứ sở sương mù thì ngậm ngùi bằng lòng với giải dành cho phông nền xuất sắc!!!....các cule' như phát cuồng trong niềm hạnh phúc còn với các fan của Quỷ đỏ, nỗi buồn đau chụp xuống họ cùng bóng đêm lầm lũi...

....có lẽ nếu cúp C1 ko đổi tên thành Champions league để tạo nên một tiền lệ bất thành văn thì số phận đã không nghiệt ngã đến vậy với M.U....
....có lẽ logo 8 ngôi sao của Champions league đã quá chật chội, và khó có thể thiết kế để chèn thêm một ngôi sao nữa.....
....có lẽ cuốn sách kỷ lục của M.U không đủ số trang để đêm qua họ ghi thêm 1 kỷ lục về cú ăn 4 vĩ đại....
....có lẽ vì M.U là những người luôn chống đối lại lịch sử nên khi lịch sử có phần đứng về phía họ thì bầy quỷ đỏ vẫn chọn cách chống đối!....
....có lẽ sẽ còn rất nhiều điều giả định "có lẽ" nữa được đặt ra trong đầu các cổ động viên trung thành của M.U như tôi, nhưng có một điều khẳng định chắc chắn mà không phải "có lẽ": dù bất kỳ điều gì xảy ra, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, tình yêu của những người như tôi cho M.U là không hề thay đổi....M.U luôn bản lĩnh - dù trong chiến thắng hay thất bại họ vẫn cư xử như những người đàn ông đích thực khi vẫn tiến đến bắt tay và chúc mừng đối thủ đánh bại họ, bởi họ biết rằng những người chiến thắng họ là những người cũng đầy bản lĩnh, tài năng và xứng đáng với chiến thắng....và "những người đàn ông đích thực" luôn biết đứng dậy sau thất bại để vươn lên mạnh mẽ hơn, khát khao hơn để chinh phục những mục tiêu lớn hơn....đó chính là lí do tôi luôn yêu M.U - một tình yêu chưa bao giờ thay đổi!!!
Ges (redcafevn.net)
Oan quá...Monsieur Platini! - 2009-05-30
Hướng tới tương lai tươi sáng - 2009-05-29
Cho một đêm không ngủ! - 2009-05-24
Trước trận United vs Barca, đại chiến thành Rome - 2009-05-23
MU vs Liverpool: Đi tìm kẻ mạnh - 2009-05-21
Có một tình yêu bị bỏ quên tại Old Trafford! - 2009-05-20
Niềm tin và hy vọng! - 2009-05-16
Dư âm lượt về vòng bán kết Champion League 2008-2009 - 2009-05-08
Tản mạn: nhiều hơn thế - 2009-05-06
Alex Ferguson, người thay đổi lịch sử - 2009-05-01